Sống khỏe — January 9, 2013 at 11:12 am

Nói tục và ngây ngô thi Hoa hậu

by

Nói tục trong học sinh bây giờ thì đúng là tai họa cho ngành giáo dục nước nhà. Chúng trở thành phổ biến đến mức mà có lẽ người nói cũng không hề ý thức được rằng mình đang… chửi bậy.

Mà đau xót thay, ta bắt gặp rất nhiều những ngôn từ “vàng ngọc” ấy phát xuất từ những cái miệng xinh xắn trên khuôn mặt thơ dại những cứ muốn mình phải già đanh, từng trải kia.

Nói tục và đánh bài bạc, hai 'phẩm chất' của nữ sinh Việt. Ảnh: Thế giới trong ta

Nói tục và đánh bài bạc, hai ‘phẩm chất’ của nữ sinh Việt. Ảnh: Thế giới trong ta

Có những nữ sinh, cái sự “văng” khéo còn nhiều hơn cả số từ chúng nói trong một ngày. Những ngôn từ mà có lẽ những dân “anh chị” chắc cũng chỉ “dùng” nhiều hơn thế… một tí.

Đến đây tôi lại nghĩ đến mấy cuộc thi hoa hậu. Có thí sinh là sinh viên đại học, có thí sinh vẫn đang còn là học sinh phổ thông. Thế mà có cái câu: “Em nghĩ gì về chiến dịch tình nguyện của Đoàn?”, có cô cũng không trả lời được. Rồi: “Em nghĩ gì về công – dung – ngôn – hạnh trong tứ đức của người phụ nữ?”. Vậy mà có cô cũng chẳng biết nó là cái gì và cứ trả lời liên thiên. Hình như ở tuổi các cô, những khái niệm ấy nó còn quá mơ hồ, hoặc giả các cô chưa có thời gian “nghiên cứu” về những vấn đề đó nên cũng chỉ có thể trả lời “lai rai”.

Giá các cô chịu khó học ở trường, tìm tòi sách báo để đọc, văn thơ để trau truốt tâm hồn thay vì những vũ trường, cà phê, xe đẹp, quần áo đẹp “lượn lờ” suốt ngày ngoài đường… thì có lẽ người xem cũng chẳng phải gai người lên mỗi khi nghe các cô trả lời ứng xử. Và tôi – chúng ta sẽ không thỉnh thoảng (hay thường xuyên) phải nghe những ngôn từ “mạnh” phát ra từ những bóng áo học trò kia.

Rồi lại nghĩ đến đợt thi đại học sắp tới, hàng ngàn thí sinh chẳng viết nổi một chữ trong bài thi, hay viết được vài chữ thì… có họa giời mới biết chúng viết cái gì, đau khổ thay cho các thầy cô dạy những môn sử, môn văn, môn địa lý… mà trong đó rất nhiều thí sinh là nữ. Cái thực tế nó vậy, kiến thức trên ghế thì chẳng giữ được mấy nhưng “kiến thức” xã hội thì dồi dào vô kể…

Trên đường chở em về nhà, tôi “thắc mắc” với nó: Này, sao chúng mày bây giờ “sợ” thế? – Sợ gì hở anh? – Nói tục ghê quá. – Ôi, ông này “quê” quá, bây giờ đứa nào chả nói thế, không có họa là hâm. Mà mấy vụ đấy ăn thua gì, em kể cho anh nghe chuyện mấy “con” lớp em anh “choáng” luôn. (Còn tiếp).

Theo Nguoiduatin

Comments are closed